Nhật Bản đang tiến gần tới một bước ngoặt quan trọng trong chính sách năng lượng khi chuẩn bị khởi động lại nhà máy điện hạt nhân Kashiwazaki-Kariwa, được xem là nhà máy điện hạt nhân lớn nhất thế giới, khoảng 15 năm sau tai nạn nguyên tử Fukushima. Sự kiện này không chỉ đánh dấu bước trở lại đầy táo bạo của Tokyo trong việc sử dụng năng lượng hạt nhân, mà còn mở ra nhiều góc nhìn về an ninh năng lượng, lo ngại an toàn và áp lực giảm phụ thuộc vào nhiên liệu hóa thạch.
Sau thảm họa Fukushima Daiichi năm 2011, khi một trận động đất và sóng thần gây ra vụ tan chảy lò phản ứng nghiêm trọng nhất trong lịch sử, Nhật Bản đã ngừng hoạt động gần như toàn bộ các lò phản ứng hạt nhân trên toàn quốc. Chỉ một số ít trong số các lò này được khởi động lại kể từ đó do quy trình đánh giá an toàn khắt khe và sự phản đối mạnh mẽ từ cộng đồng. Sự kiện này buộc Nhật Bản phải phụ thuộc rất lớn vào khí đốt tự nhiên hóa lỏng và than đá nhập khẩu để duy trì hoạt động điện lực, gây áp lực lớn về chi phí và phát thải carbon.
Kashiwazaki-Kariwa nằm ở tỉnh Niigata, cách khoảng 220 km phía tây bắc Tokyo, và từng là một trong những biểu tượng của năng lượng hạt nhân Nhật Bản trước khi bị đóng cửa sau thảm họa Fukushima. Việc khởi động lại nhà máy này là một phần trong chiến lược năng lượng quốc gia nhằm giảm chi phí nhập khẩu nhiên liệu hóa thạch, đảm bảo an ninh năng lượng và đáp ứng nhu cầu ngày càng tăng về điện, nhất là khi các trung tâm dữ liệu sử dụng công nghệ AI tiêu thụ điện năng lớn.

Ảnh: NST Online
Chính quyền trung ương và chính quyền tỉnh Niigata đang tiến hành các thủ tục cuối cùng để phê duyệt việc khởi động lại ít nhất một trong bảy lò phản ứng tại khu phức hợp. Dự kiến, nếu được chấp thuận, lò phản ứng đầu tiên có thể hoạt động trở lại từ đầu năm 2026, đánh dấu bước khởi đầu cho giai đoạn tái phát triển năng lượng hạt nhân mới sau thảm họa.
Tuy nhiên, quyết định này vẫn vấp phải sự lo ngại và phản đối đáng kể từ phía người dân, đặc biệt là những người đã trải qua thảm họa Fukushima. Khảo sát dân số địa phương cho thấy nhiều người vẫn nghi ngại về các điều kiện an toàn và khả năng xảy ra sự cố trong tương lai. Nỗi ám ảnh về tai nạn năm 2011 vẫn còn rất sâu đậm trong tâm trí nhiều người, khiến việc tái sử dụng năng lượng hạt nhân trở thành vấn đề nhạy cảm và gây tranh cãi.
Về phía chính quyền và những người ủng hộ, họ cho rằng việc đưa nhà máy trở lại hoạt động là cần thiết để đảm bảo nguồn cung năng lượng ổn định và giảm bớt sự lệ thuộc vào thị trường nhiên liệu nhập khẩu, đặc biệt trong bối cảnh giá cả biến động và các mục tiêu giảm phát thải khí nhà kính ngày càng được đặt ra nghiêm túc. Nhà máy hạt nhân Kashiwazaki-Kariwa có thể đóng góp một lượng điện đáng kể vào lưới quốc gia, giúp cân bằng cung cầu điện trong dài hạn.
Ngoài ra, chiến lược năng lượng hiện tại của Nhật Bản còn đặt mục tiêu tăng tỷ trọng năng lượng hạt nhân trong tổng sản lượng điện lên khoảng 20% vào năm 2040. Điều này không chỉ nhằm đáp ứng nhu cầu nội địa, mà còn phù hợp với các mục tiêu giảm phát thải và chuyển dịch sang năng lượng sạch, trong bối cảnh áp lực từ các cam kết quốc tế về biến đổi khí hậu.
Quá trình khởi động lại các lò phản ứng ở Kashiwazaki-Kariwa cũng cho thấy một phần lớn những nỗ lực cải tiến tiêu chuẩn an toàn sau thảm họa Fukushima. Các biện pháp kỹ thuật và quy trình kiểm tra an toàn đã được nâng cấp đáng kể theo tiêu chuẩn mới, nhằm giảm thiểu tối đa rủi ro có thể xảy ra. Tuy nhiên, sự kiện này vẫn đặt ra câu hỏi sâu rộng về sự tin tưởng của cộng đồng đối với ngành công nghiệp hạt nhân, đặc biệt với một công ty vận hành cùng đơn vị từng chịu trách nhiệm tại Fukushima.
Nhìn chung, việc Nhật Bản chuẩn bị khởi động lại nhà máy điện hạt nhân lớn nhất thế giới sau 15 năm kể từ thảm họa Fukushima đại diện cho một bước ngoặt quan trọng trong chính sách năng lượng của đất nước này. Nó phản ánh nỗ lực cân bằng giữa nhu cầu về an ninh năng lượng, cam kết giảm phát thải và sự thận trọng trước những ký ức sâu sắc về thảm họa nguyên tử. Những diễn biến tiếp theo sẽ tiếp tục thu hút sự quan tâm không chỉ của Nhật Bản mà còn của cộng đồng quốc tế về cách một xã hội hiện đại đối mặt với di sản của công nghệ hạt nhân.