
Ảnh: ShutterStock
Theo các tài liệu lịch sử, phong tục gửi thiệp chúc Tết tại Trung Quốc đã có từ thời nhà Hán. Thời kỳ này, người dân bắt đầu sử dụng những thanh tre hoặc gỗ dài, trên đó ghi thông tin cá nhân như tên tuổi, quê quán, chức vụ và đôi khi là lời nhắn mang tính xã giao.
Những “tấm thiệp” đặc biệt này được gọi là ming ci – trong đó “ming” nghĩa là tên, còn “ci” có thể hiểu là “tấm thẻ”. Đây được xem là hình thức sơ khai của danh thiếp và thiệp chúc mừng ngày nay.
Không giống hiện nay, việc gửi lời chúc năm mới trong thời cổ đại là cả một nghi thức. Người gửi thường nhờ người hầu hoặc sứ giả mang những thanh tre này đến tận nhà người nhận, đặc biệt khi khoảng cách địa lý xa. Ở một số gia đình, người ta còn đặt túi đỏ trước cửa để đón nhận các “thiệp tre” – hành động tượng trưng cho việc đón nhận lời chúc may mắn trong năm mới.
Số lượng thiệp nhận được cũng phần nào phản ánh địa vị xã hội của một người, cho thấy phong tục này không chỉ mang ý nghĩa chúc tụng mà còn gắn với các mối quan hệ xã hội.
Trong bối cảnh giấy chưa phổ biến, tre và gỗ là vật liệu viết chính của người Trung Quốc cổ đại. Đến khoảng thế kỷ I–II, khi kỹ thuật sản xuất giấy dần phát triển, các loại thiệp chúc mừng cũng chuyển sang dạng giấy, tiện lợi và dễ phổ biến hơn.
Qua các triều đại sau như Đường, Tống, phong tục gửi thiệp chúc Tết tiếp tục được duy trì và biến đổi, trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống văn hóa Á Đông. Dù hình thức đã thay đổi theo thời gian, tinh thần của những “thiệp tre” cổ xưa vẫn còn hiện diện trong cách con người gửi lời chúc mỗi dịp năm mới.
Từ những thanh tre khắc chữ thủ công đến tin nhắn điện tử hiện đại, điểm chung vẫn là mong muốn kết nối, chia sẻ và gửi gắm những điều tốt đẹp đến người thân, bạn bè.
Câu chuyện về thiệp chúc Tết hơn 2.000 năm tuổi không chỉ cho thấy sự sáng tạo của con người thời cổ đại, mà còn phản ánh một giá trị bền vững: nhu cầu giao tiếp và gắn kết – điều chưa bao giờ thay đổi dù thời đại có chuyển mình ra sao.