Những món gà rán “không bán tại Hàn Quốc” lại gây sốt ở nước ngoài: Chiến lược lạ của BHC

By Hương Giang

Ảnh: The Korea Times 

Chuỗi gà rán BHC Chicken – một trong những thương hiệu lớn tại Hàn Quốc – đang mở rộng mạnh mẽ ra toàn cầu, với nhiều chi nhánh tại Mỹ, Canada và châu Á.

Điểm đáng chú ý là không ít món ăn bán chạy ở nước ngoài lại không hề có trong thực đơn tại Hàn Quốc. Đây không phải sự ngẫu nhiên, mà là kết quả của chiến lược điều chỉnh menu theo khẩu vị địa phương.

Tại các thị trường quốc tế, BHC đã bổ sung nhiều món ăn mang phong cách fusion, kết hợp giữa gà rán Hàn Quốc và ẩm thực bản địa. Ví dụ, tại Mỹ, ngoài các vị gà quen thuộc như “Bburinkle” hay “Gold King”, thực đơn còn có cơm chiên kim chi, bánh gạo cay hay khoai tây chiên phô mai – những món giúp tiếp cận khách hàng không quen với phong cách ăn uống truyền thống Hàn Quốc.

Trong khi đó, tại Đài Loan, chuỗi này thậm chí còn phát triển các món hoàn toàn mới như cơm chiên kim chi phô mai hay bánh kếp kim chi ngô, phục vụ theo dạng “combo nhóm” để phù hợp văn hóa ăn uống địa phương.

Dù thành công ở nước ngoài, nhiều món lại không được đưa về thị trường nội địa. Theo giới phân tích, điều này xuất phát từ sự khác biệt rõ rệt trong khẩu vị. Người tiêu dùng Hàn Quốc thường trung thành với các vị truyền thống như gà sốt cay, gà tẩm gia vị hoặc gà chiên giòn nguyên bản. Việc đưa các món “lai” về Hàn Quốc có thể không phù hợp với thị hiếu, thậm chí ảnh hưởng đến bản sắc thương hiệu.

Ngoài ra, thị trường nội địa vốn đã cạnh tranh khốc liệt giữa các chuỗi gà rán, khiến việc thử nghiệm món mới trở nên rủi ro hơn so với thị trường quốc tế.

Thành công của BHC cho thấy một xu hướng rõ ràng: các thương hiệu F&B Hàn Quốc không còn “xuất khẩu nguyên bản”, mà chủ động điều chỉnh sản phẩm theo từng thị trường. Thay vì giữ nguyên thực đơn, họ xây dựng các phiên bản “địa phương hóa”, giúp tăng khả năng tiếp cận và cạnh tranh với các chuỗi thức ăn nhanh quốc tế.

Chiến lược này cũng góp phần mở rộng sức ảnh hưởng của ẩm thực Hàn Quốc, khi các món ăn được biến tấu để phù hợp với khẩu vị toàn cầu.

Tuy nhiên, cách làm này cũng đặt ra một câu hỏi lớn: làm thế nào để cân bằng giữa việc giữ gìn bản sắc và đáp ứng thị hiếu địa phương? Nếu thay đổi quá nhiều, thương hiệu có thể đánh mất “chất Hàn Quốc”. Nhưng nếu giữ nguyên, khả năng mở rộng thị trường lại bị hạn chế.

Trường hợp của BHC cho thấy lời giải có thể nằm ở việc tách biệt rõ ràng giữa thị trường nội địa và quốc tế – nơi mỗi khu vực có một chiến lược riêng.

Không chỉ riêng BHC, nhiều thương hiệu châu Á khác cũng đang áp dụng chiến lược tương tự khi vươn ra toàn cầu.

Trong bối cảnh cạnh tranh ngày càng gay gắt, khả năng “biến hóa” theo thị trường được xem là yếu tố sống còn để các doanh nghiệp ẩm thực mở rộng quy mô.

Và trong câu chuyện này, những món ăn “không bán tại quê nhà nhưng lại nổi tiếng ở nước ngoài” có thể sẽ không còn là điều hiếm gặp.