
Ảnh: Yonhap
Theo Korea Times, ông Kang Hoon-sik – Chánh văn phòng Tổng thống Hàn Quốc – sẽ lên đường tới Kazakhstan, Oman và Saudi Arabia với vai trò đặc phái viên của Tổng thống Lee Jae Myung. Chuyến đi nhằm tìm kiếm thêm nguồn cung dầu thô và naphtha, đồng thời đa dạng hóa tuyến nhập khẩu năng lượng.
Đoàn công tác dự kiến bao gồm đại diện các bộ, ngành liên quan như Bộ Thương mại, Công nghiệp và Năng lượng, cùng các doanh nghiệp năng lượng trong nước. Chính phủ kỳ vọng thông qua các cuộc làm việc với chính phủ và doanh nghiệp sở tại sẽ có thể đảm bảo nguồn hàng được vận chuyển ổn định về Hàn Quốc.
Hàn Quốc là quốc gia phụ thuộc mạnh vào nhập khẩu năng lượng, đặc biệt từ Trung Đông. Việc xung đột leo thang khiến tuyến vận chuyển qua eo biển Hormuz – tuyến hàng hải chiến lược của thế giới – bị gián đoạn, làm dấy lên lo ngại về an ninh năng lượng.
Giới chức trách Hàn Quốc cho biết phần lớn dầu thô và nguyên liệu hóa dầu của nước này đi qua tuyến đường này, khiến nền kinh tế dễ bị tổn thương trước các cú sốc địa chính trị. Trong bối cảnh đó, việc tìm kiếm nguồn cung thay thế và mở rộng đối tác được coi là ưu tiên cấp bách.
Theo kế hoạch, chuyến công du không chỉ nhằm giải quyết khó khăn trước mắt mà còn hướng tới đảm bảo nguồn cung dài hạn. Chính phủ Hàn Quốc đang thúc đẩy chiến lược đa dạng hóa nguồn nhập khẩu, giảm phụ thuộc vào một khu vực duy nhất.
Trước đó, Seoul đã ký thỏa thuận nhập khẩu hàng chục triệu thùng dầu từ Các Tiểu vương quốc Arab Thống nhất (UAE) để bù đắp thiếu hụt trong ngắn hạn. Tuy nhiên, giới chức cho rằng cần thêm các giải pháp bền vững hơn trong bối cảnh bất ổn kéo dài.
Bên cạnh hoạt động ngoại giao, chính phủ Hàn Quốc cũng kêu gọi người dân và doanh nghiệp tiết kiệm năng lượng nhằm giảm áp lực nguồn cung. Trong khi đó, các biện pháp khác như tìm tuyến vận chuyển thay thế, huy động nguồn dự trữ và tăng nhập khẩu từ nhiều quốc gia cũng đang được triển khai.
Giới quan sát nhận định chuyến công du của đặc phái viên cho thấy Hàn Quốc đang đẩy mạnh ngoại giao năng lượng trong bối cảnh rủi ro địa chính trị gia tăng, đồng thời phản ánh mức độ phụ thuộc lớn của nền kinh tế này vào nguồn cung từ bên ngoài.