Khi cha mẹ không thừa nhận tổn thương: Lời khuyên cho người mang vết thương từ quá khứ

By Hương Giang

Ảnh: The Washington Post 

Người gửi thư chia sẻ từng trải qua những hình thức kỷ luật như đánh đập, bỏ đói hoặc bị chế giễu trong tuổi thơ. Khi trưởng thành, họ tìm cách đối thoại với cha mẹ để tìm sự thấu hiểu, nhưng lại vấp phải sự phủ nhận hoặc xem nhẹ.

Điều khiến người này đau đớn không chỉ là ký ức bị tổn thương, mà còn là cảm giác những trải nghiệm đó “không đáng để nhớ” trong mắt cha mẹ. Chính sự phủ nhận này khiến họ rơi vào trạng thái giận dữ kéo dài và khó buông bỏ quá khứ.

Theo phân tích của chuyên gia tư vấn, việc cha mẹ không thừa nhận hành vi sai trái không hẳn vì họ quên, mà có thể là cơ chế tâm lý nhằm né tránh cảm giác tội lỗi. Việc đối diện với những sai lầm trong cách nuôi dạy con cái có thể khiến họ phải thừa nhận những khía cạnh tiêu cực của bản thân – điều không phải ai cũng đủ khả năng hoặc dũng khí để làm. Do đó, thay vì đối diện, họ chọn cách phủ nhận hoặc giảm nhẹ sự việc.

Thông điệp quan trọng nhất mà Carolyn Hax đưa ra là: đừng phụ thuộc vào sự thừa nhận của cha mẹ để chữa lành bản thân. Theo bà, việc chờ đợi một lời xin lỗi hay sự công nhận có thể vô tình trao quyền kiểm soát cảm xúc của mình cho người khác. Trong khi đó, sự bình yên thực sự chỉ đến khi mỗi người tự chấp nhận quá khứ và tập trung xây dựng hiện tại.

Một góc nhìn được đưa ra là: cha mẹ có thể là những người “giới hạn về cảm xúc”, không đủ khả năng nhìn nhận sai lầm của mình. Việc hiểu và chấp nhận giới hạn này không phải để biện minh cho hành vi sai trái, mà để người trong cuộc giải phóng bản thân khỏi kỳ vọng không thực tế. Khi không còn chờ đợi sự thay đổi từ người khác, họ có thể tập trung vào việc chữa lành, phát triển và xây dựng cuộc sống riêng.

Nhiều ý kiến độc giả đồng tình rằng việc nhận diện được những gì đã xảy ra – và hiểu rằng đó là sai – đã là một bước tiến lớn trong quá trình trưởng thành. Không phải ai cũng có thể nhìn lại quá khứ một cách rõ ràng và dũng cảm như vậy.

Câu chuyện không đưa ra một “cái kết hoàn hảo”, nhưng lại mở ra một hướng đi thực tế: Không phải lúc nào ta cũng nhận được lời xin lỗi mình xứng đáng có. Nhưng ta vẫn có thể lựa chọn cách sống tiếp – nhẹ nhàng hơn, tự do hơn – mà không bị trói buộc bởi quá khứ. Đó không phải là quên đi, mà là học cách không để quá khứ kiểm soát hiện tại.