Nhà hoạt động nhân quyền bị tạt axit tại Indonesia gây chấn động dư luận

By Hương Giang
Ảnh: AFP/JIJI

Nạn nhân là Andrie Yunus, một nhà hoạt động thuộc tổ chức nhân quyền Kontras, người thường xuyên lên tiếng phản đối việc gia tăng vai trò của quân đội trong chính quyền dân sự. Ngày 12/3, ông bị hai người đi xe máy tạt axit trên đường ở Jakarta, khiến khoảng 20% cơ thể bị bỏng và tổn thương nghiêm trọng ở mắt. Tuy nhiên, nhiều tổ chức nhân quyền cho rằng vụ việc không đơn thuần là hành vi bạo lực cá nhân.

Các công tố viên cho rằng vụ tấn công có liên quan đến những chỉ trích của ông Yunus đối với các cải cách cho phép quân đội tham gia sâu hơn vào bộ máy nhà nước.

Theo các nhà quan sát, đây có thể là dấu hiệu của một xu hướng đáng lo ngại: sử dụng bạo lực để đe dọa và bịt tiếng nói phản biện trong xã hội.

Một số ý kiến thậm chí coi đây là “tín hiệu cảnh báo” cho nền dân chủ Indonesia, khi các nhà hoạt động ngày càng đối mặt với rủi ro bị tấn công vì quan điểm của mình.

Điều khiến vụ việc gây chú ý đặc biệt là sự liên tưởng đến giai đoạn cầm quyền của Suharto (1967–1998) – thời kỳ được gọi là “Trật tự Mới”. Dưới thời ông Suharto, Indonesia vận hành theo mô hình chính quyền tập trung, với vai trò chi phối của quân đội và nhiều cáo buộc về đàn áp chính trị, hạn chế tự do ngôn luận.

Trong bối cảnh hiện tại, khi quân đội được cho là đang gia tăng ảnh hưởng trở lại, vụ tấn công bằng axit khiến nhiều người lo ngại đất nước có thể đang “quay ngược thời gian”.

Một số nhà hoạt động mô tả cảm giác này như “bước vào đường hầm thời gian”, nơi các phương thức trấn áp cũ có dấu hiệu tái xuất.

Chính phủ Indonesia đã lên án vụ tấn công và cam kết điều tra. Tuy nhiên, các tổ chức nhân quyền kêu gọi cần có một cuộc điều tra độc lập và minh bạch hơn, thay vì chỉ xét xử trong hệ thống tòa án quân sự.

Họ cho rằng nếu không làm rõ toàn bộ những người liên quan, vụ việc có thể làm suy giảm niềm tin vào hệ thống pháp lý và tiến trình dân chủ của quốc gia đông dân thứ tư thế giới.

Vụ tạt axit không chỉ là một hành vi bạo lực nghiêm trọng, mà còn là phép thử đối với nền dân chủ Indonesia. Khi những ký ức về thời kỳ Suharto được nhắc lại, câu hỏi lớn đặt ra là: liệu quốc gia này có đang đối mặt với nguy cơ quay trở lại những mô hình kiểm soát cứng rắn trong quá khứ?